Phương pháp tọa thiền căn bản - Phần 4

6.Quán thân vô thường

Ngồi yên theo dõi thân thân chừng vài phút, chúng ta tự nhủ thầm “thân này là vô thường hư ảo”. Lâu lâu tự nhắc như vây. Chúng ta phải thấy sự biết đổi của thân từ trẻ đến già, từ già đến chết, từ chết đến tan hoạt hoàn toàn.Khi quán thân vô thường chúng ta phải chiêm nghiệm vô thường thật kỹ cho đến nơi đến chốn, không được cạn cợt. Phải chiêm nghiệm thân này một ngày nào đó sẽ tan hoại.

Sau khi chết khaongr ba ngày, thân này sẽ sình trương. Qua mười ngày bốc mùi hôi thối và đàu dòi bọ. Qua một tháng các tế bào bị phân hủy ra hôi thông, không còn hình dáng rất là ghê sợ, không ai dám lại gần. Nửa tháng sau đó, qua thời gian dài thịt tan rã, khô héo lại. Một tháng nữa thì chỉ còn lại bộ xương khô. Rồi qua nhiều năm tháng xương mục nát, tan thành tro bụi, thành bột và gió thổi bay đi không còn gì nữa.

Chúng ta phải thực hành quán thân vô thường kỹ lưỡng vài tháng trước khi thêm quán hơi thở

7. Quán hơi thở

Sau khi điều thân thuần thục, quán thân vô thường nhuần nhuyễn, chúng ta sẽ thực hiện pháp quán hơi thở

Ta biết rõ hơi thở mà không hề can thiệp, không hề điều khiển.

Hơi thở vào, ta biết rõ hơi thở vào.

Hơi thở ra, ta biết rõ  hơi thở ra.

Hơi thở vào dài, ta biết rõ hơi thở vào dài.

Hơi thở ra dài, ta biết rõ hơi thở ra dài.

Hởi thở vào ngắn, ta biết rõ hơi thở vào ngắn.

Hơi thở ra ngắn, ta biết rõ hơi thửo ra ngắn

Tức là hơi thở dài ngắn, ta đều biết rõ. Nhưng điều quan trọng ở đây là biết mà không can thiệp vào, không điều khiển hơi thở dài hay ngắn theo ý mình. Chỉ đơn giản biết mà thôi. Có khi hơi thở dài , có khi hơi thở ngắn, có khi hơi thở nhẹ, có khi hơi thở mạnh, nhưng ta chỉ biết chứ không được can thiệp.

Có hai cực đoan cần phải tránh về hơi thơ:

- Một là không biết rõ về hơi thở

- Hai là biết mà can thiệp vào hơi thở.

Trung đạo của phương pháp hơi thở chính là biết rõ một cách thụ động, không điều khiển, không can thiệp vào.

Trích từ: HƯỚNG DẪN THIỀN TÓM LƯỢC song ngữ Việt – Anh của Thượng Tọa: THÍCH CHÂN QUANG